Kit: Chào Kat. Tuần này có gì vui không?
Kat: Không, rất đói, bán tranh không được, không ai thuê vẽ bảng hiệu, vẽ bìa sách. Đang không biết sắp tới làm gì mà sống đây.
Kit:
Chán nhỉ. Kinh tế suy thoái trầm trọng, tương lai thật mù mịt quá.
Nhưng này, tôi mới được người bạn mách cho mối làm ăn có vẻ ngon xơi
lắm. Máu không?
Kat: Làm gì? Làm gì mà không phải là ăn cắp thì tôi cũng làm.
Kit: Buôn hàng Tàu. Hiện nay hệ thống ngân hàng Trung Quốc đang
có chiến lược hỗ trợ doanh nghiệp Trung Quốc xuất khẩu. Tôi có mối quen
biết, họ đang sang đây chào hàng. Mình chỉ việc ký hợp đồng nhập khẩu
với doanh nghiệp Trung Quốc, nhập hàng gì cũng được, giấy xuyến chỉ, màu
nước cho họa sĩ, bút lông cho trẻ con chẳng hạn… Ngân hàng Trung Quốc
sẽ bảo lãnh cho mình trả chậm trong 2 năm với lãi suất rẻ như cho. Hàng
mình nhập về bán thẳng cho các nhà phân phối Việt Nam dưới giá vốn, ví
dụ mua bên kia 100 đồng thì về đây chỉ cần bán 70 đồng, với điều kiện là
các nhà phân phối Việt phải mua cả lô và trả tiền ngay.
Kat: Anh bảo trả chậm trong hai năm là sao, tôi không hiểu?
Kit: Tức là mình nhập hàng rồi 2 năm sau mới phải trả cả gốc lẫn lãi cho phía Trung Quốc, mà lãi suất thì rẻ như bèo.
Kat: Thật khó hiểu quá. Cứ cho là sau 2 năm mới phải trả tiền đi,
nhưng mà anh mua 100 về bán 70 cầm chắc là lỗ, chưa nói còn phải trả
lãi suất, dù thấp, cho Ngân hàng Trung Quốc nữa. Có mà điên.
Kit: Đầu đất như anh nghèo là đúng rồi. Nghe đây:
- Mình mua 100 về bán 70, chịu lãi 30, nhưng ôm lại được 70 đồng tiền tươi.
- Anh lấy 70 đồng tiền tươi thu được từ bán hàng ấy, cho các doanh nghiệp Việt Nam vay. Với mức lãi suất điên đảo 18 – 20 phần trăm/năm như bây giờ, tính cả chuyện sau 2 năm 70 đồng đấy phải trả lại ngân hàng Trung Quốc thành 100 đồng, thì tiền lãi của anh sau 2 năm vẫn dư sức trả ngân hàng họ, lại còn dư ra rủng rỉnh.
- Mình mua 100 về bán 70, chịu lãi 30, nhưng ôm lại được 70 đồng tiền tươi.
- Anh lấy 70 đồng tiền tươi thu được từ bán hàng ấy, cho các doanh nghiệp Việt Nam vay. Với mức lãi suất điên đảo 18 – 20 phần trăm/năm như bây giờ, tính cả chuyện sau 2 năm 70 đồng đấy phải trả lại ngân hàng Trung Quốc thành 100 đồng, thì tiền lãi của anh sau 2 năm vẫn dư sức trả ngân hàng họ, lại còn dư ra rủng rỉnh.
Kat: Làm gì mà cho doanh nghiệp Việt Nam vay dễ thế?…
Kit: Ối, đấy là chưa kể bây giờ doanh nghiệp trong nước bị ngân
hàng ép nợ, đến hạn thanh toán là quay cuồng đi vay tiền với lãi suất 9
phần trăm/tháng là ít nhất, mà có khi còn không có để vay.
Anh chỉ việc hợp đồng với các sếp ngân hàng, các sếp cho mối khách hàng cần vay nóng đảo nợ. Các khách hàng đấy mà vay đảo nợ liên tục thì chỉ 3 tháng là bù được tiền bán hàng lỗ. Thời gian còn lại, anh cứ ung dung cho vay lãi tiếp mà thu lời. Sướng không?
Anh chỉ việc hợp đồng với các sếp ngân hàng, các sếp cho mối khách hàng cần vay nóng đảo nợ. Các khách hàng đấy mà vay đảo nợ liên tục thì chỉ 3 tháng là bù được tiền bán hàng lỗ. Thời gian còn lại, anh cứ ung dung cho vay lãi tiếp mà thu lời. Sướng không?
Kat: Vớ vẩn như tôi làm sao móc nối được với các sếp ngân hàng?
Kit: Đương nhiên là phải có mối quen biết mới làm được. Nhưng mà
cứ có tiền mặt là tất có mối, không phải lo. Ông xem, hiện nay có ai lo
lắng vì ôm tiền mặt mà không tìm được chỗ cho vay không?
Kat: Đầu Việt Nam thì ổn rồi, nhưng tôi không biết tiếng Tàu, làm sao vay tiền của ngân hàng Trung Quốc?
Kit: Ngân hàng Trung Quốc cho vay thoải mái lắm. Chỉ cần đảm bảo
nhập hàng từ Trung Quốc là được. Số lượng càng lớn càng được ưu đãi. Anh
có nhà cửa ở Việt Nam thì cứ nhờ ngân hàng Việt Nam đứng ra bảo lãnh
cho khoản bảo lãnh của Tàu.
Kat: Ôi, dễ dàng thế thì sẽ có rất nhiều người nhập hàng Tàu vô tội vạ, về đây lại đua nhau bán rẻ hơn Kit nhỉ?
Kit:
Ừ, dễ dàng lắm. Ở đây lại không như ngân hàng các nước khác, các ngân
hàng Trung Hoa không hiểu vì sao nhiệt tình giúp đỡ doanh nghiệp Việt
Nam thế, nào giúp nhập hàng Trung Quốc, nào tạo mọi điều kiện mà làm ăn
với Mỹ, với châu Âu, với ASEAN, có mà nằm mơ cũng chả thấy anh ạ. Làm gì
hàng hóa họ chẳng xuất ầm ầm khắp nơi. Nói chung là ghét Tàu cứ ghét,
nhưng cũng phải công nhận chiến lược phát triển thương mại của họ quá
hay, quá đồng bộ và bài bản từ trên xuống dưới anh ạ.… Thôi tóm lại, tôi
có người quen làm giám đốc ngân hàng đấy, sẵn sàng chỉ mối cho mà làm
ăn. Anh có máu không thì ta cùng làm?
Kat: Không, tôi không làm. Thế là bán nước đấy.
Kit: Sao anh nói thế! Mình kinh doanh tài chính kiểu này vừa
chiếm dụng được vốn của Tàu với lãi suất thấp, bà con mình lại tha hồ
được tiêu dùng hàng Tàu giá rẻ hơn cho, thích quá còn gì.
Kat: Tôi thì thấy bọn Tàu quá thâm độc. Anh cứ nghĩ tôi ngớ ngẩn,
nhưng thằng yêu nước bao giờ cũng trở thành minh mẫn hơn thằng bán nước
anh ạ.
Theo tôi, đầu tiên, chính sách cho vay này của Tàu sẽ kích thích các doanh nghiệp Việt Nam nhập hàng Tàu vô tội vạ, bất kể nhu cầu thực, vì họ có muốn bán mặt hàng đó đâu, họ chỉ muốn kinh doanh tài chính là chính, muốn chiếm dụng vốn giá rẻ của Tàu nên nhập hàng ồ ạt, về bán dưới giá gốc. Người tiêu dùng Việt, nhất là người nghèo, cứ thấy rẻ là mua.
Theo tôi, đầu tiên, chính sách cho vay này của Tàu sẽ kích thích các doanh nghiệp Việt Nam nhập hàng Tàu vô tội vạ, bất kể nhu cầu thực, vì họ có muốn bán mặt hàng đó đâu, họ chỉ muốn kinh doanh tài chính là chính, muốn chiếm dụng vốn giá rẻ của Tàu nên nhập hàng ồ ạt, về bán dưới giá gốc. Người tiêu dùng Việt, nhất là người nghèo, cứ thấy rẻ là mua.
Kit: Người tiêu dùng được mua rẻ mà không tốt à?
Kat: Anh nghe đây. Họ muốn triệt mình tận gốc. Công nghiệp sản
xuất Việt Nam vốn đã èo uột, lại gặp kiểu cạnh tranh phá giá đến cạn đáy
này của các bạn Tàu thông qua đám doanh nhân bán nước các anh, thế thì
chỉ có nước đua nhau sập tiệm. Đến khi sập tiệm hết rồi, phụ thuộc hoàn
toàn vào công nghiệp sản xuất của Tàu rồi, lúc đấy Tàu bán gì, độc hại
thế nào, giá cả ra sao mà chẳng phải mua!
Về kinh doanh tài chính, các anh tưởng các anh khôn. Các anh chiếm dụng vốn của Tàu để cho doanh nghiệp Việt Nam vay nặng lãi…
Về kinh doanh tài chính, các anh tưởng các anh khôn. Các anh chiếm dụng vốn của Tàu để cho doanh nghiệp Việt Nam vay nặng lãi…
Kit: Đằng nào doanh nghiệp Việt Nam chẳng muốn vay tiền. Trong
khi ngân hàng cho vay khó khăn, ta có tiền cho doanh nghiệp vay có gì là
sai?
Kat: Thôi đi, doanh nghiệp Việt Nam vừa bị Tàu cạnh tranh như mới
nói trên, đáng lẽ phá sản luôn đi lại cứ cố vay thêm vốn để duy trì, để
đến mức thực sự chết hẳn, hết cả vốn, không trả được nợ lãi nợ gốc cho
các anh, “xù” luôn các anh. Lúc đấy chủ nợ là ngân hàng Tàu mới đòi
tiền. Khi ấy, dù lãi suất có thấp đến mấy, nhưng mà tiền các anh mất
sạch rồi, không xiết nợ các anh được, Tàu sẽ xiết nợ các ngân hàng Việt
Nam đã bảo lãnh cho các anh mở Chứng thư Bảo lãnh (L/C).
Kit: Anh điên à, các ngân hàng khi bảo lãnh thì đã phải có đồ thế chấp của người vay là chúng ta rồi chứ…
Kat:
Tài sản thế chấp của các anh đưa cho ngân hàng Việt Nam toàn là đất đai
với máy móc nhà xưởng. Đến lúc ngân hàng Tàu đòi tiền, ngân hàng Việt
Nam đến xiết nợ thì cũng là lúc sản xuất đã đình đốn, kinh tế đã lún quá
sâu vào khủng hoảng. Nhà đất công xưởng máy móc ngày xưa ngân hàng định
giá 10 đồng thì nay may ra bán được 2 hay 3 đồng, mà chắc gì đã bán
được. Ngân hàng lâm tình trạng quá nhiều nợ xấu dẫn đến phá sản. Cổ
phiếu ngân hàng lúc đấy rẻ như mớ rau. Đại gia trong nước lúc đấy đa
phần cũng chết rồi. Các ngân hàng Việt Nam lại đến phiên điêu đứng lại
phải bán cổ phần cho ngân hàng nước ngoài, không thì sụp đổ. Mà nước
ngoài, trong đó có các bạn Tàu đã dã tâm nhảy vào mua ngân hàng ta thì
chính phủ có muốn giải cứu cũng lực bất tòng tâm. Có dùng biện pháp hành
chính khống chế tỷ lệ sở hữu nước ngoài tại ngân hàng trong nước thì
cũng không khống chế mãi được, vì còn phải tuân thủ WTO. Thế nên rồi thì
cũng phải nhắm mắt buông xuôi. Thế thôi…

Tranh “Bạch tuộc Trung Quốc” của Ward O’Neill, nhại theo bức “Bạch tuộc
Mông cổ” của Phil May vẽ hồi 1886. Những cánh tay bạch tuộc ghi các việc
Trung Quốc can thiệp vào đời sống chính trị, kinh tế Úc, từ cho tiền,
bán t.v màn hình phẳng, tới kiểm tra lén email quan chức…
Kit: Chà, không ngờ lại ra thế này…
Kat:
Chứ sao nữa. Tóm lại là các anh thiển cận, một mặt kêu gọi bảo vệ biên
cương biển đảo, một mặt cứ hí hửng nhập hàng, chiếm dụng vốn Tàu. Dân
tình cứ hí hửng mua hàng Tàu giá rẻ. Rồi chẳng chóng thì chày sản xuất
nhường Tàu mà hệ thống tài chính cũng nhường cho Tàu nắm nốt. Lúc đấy
thì còn cửa nào cho doanh nghiệp mình, cho dân mình ngoài làm nô lệ Tàu
hả anh Kit doanh nhân Việt Nam láu lỉnh thông minh?
Kit: Anh nói thế, chúng ta sao làm nô lệ được, nó mà gây chiến thì mình quyết chiến giữ nước chứ!
Kat: Thôi đi, không liệu từ bây giờ thì lúc đấy dù bờ cõi hải đảo
có giữ được cũng chẳng có ý nghĩa gì, vì quyền lực mềm nằm trong tay họ
hết rồi. Thế nên bây giờ thay vì hô hào đi biểu tình, hô hào bêu riếu
Tàu thì việc thiết thực nhất và hiệu quả nhất là từ chối không dùng hàng
Tàu nữa
Kit: Việc này khó lắm, nhu yếu phẩm nhìn đâu cũng của Tàu cả. Mà giờ Tàu lại giả cả hàng Việt mới khó chọn cơ…
Kat:
Phải cố thôi. Nếu không ngưng được toàn bộ việc tiêu dùng hàng Tàu thì
ít nhất cố giảm khoảng 20%, rồi dần dần lên 30%, 40% v.v… Bớt được cái
nào hay cái nấy. Thiếu gì hàng khác có thể thay thế hàng Tàu!
Kit: Vâng. Để mai tôi sẽ viết thư nhờ chị Kim Hạnh phát động khẩu hiệu này: “Người Việt Nam dùng hàng Việt Nam. Người Việt gian dùng hàng Trung Quốc”.
Kat: Tốt, viết thư thì nhớ dùng bút bi Việt, giấy Việt, phong bì Việt, và cả hồ dán Việt đấy!

No comments:
Post a Comment